#ORDI Tôi đã từng bị kẹt trong cảnh không còn nghi hoặc suốt mười bảy năm, mặc dù thế giới ngày càng xuất hiện nhiều thiên tài và tin vui liên tiếp, tôi vẫn giữ vững cổng trường xưa, chậm rãi trong việc mang nước, nấu ăn, đọc sách và ngộ đạo. Người đời cười tôi ngu dại, nhưng không biết rằng “chậm” không phải là lười biếng, mà là từng bước đi vững chắc, từng ý niệm rõ ràng để cày sâu. Giống như nông dân già chăm sóc ruộng đất, không ham mê mùa xuân sớm, chỉ mong rễ cây cắm sâu, lá cây phát triển sum suê. Những năm tháng yên tĩnh tích tụ đó cuối cùng trở thành nền tảng để sau này vào sáng sớm v